Hãy nghe con nói

Hãy nghe con nói

nghe-tre-noiĐón con ở trường mẫu giáo, nghe cô giáo thông báo con bị bạn đánh, mẹ xót xa quá nhưng hỏi thế nào con cũng không trả lời…

Con trai tôi bỗng dưng vô cùng lười nói chuyện. Kể cả khi bị bạn đánh thì bé cũng chẳng hề méc mẹ như trước đây. Dần dần bé cứ lầm lũi, chẳng còn tươi cười như dạo trước. Đi học về, nó chỉ chào mẹ rồi im lặng, cứ như thế hoài khiến tôi thật sự lo lắng.

Mẹ nói nhiều quá

“Bin, sao con không đi tắm, ngồi đó làm gì, sao con chẳng bao giờ nghe mẹ nói…”tôi luôn nói một tràng như vậy khiến thằng bé chẳng buồn trả lời. Tôi chợt nhớ những lúc như thế hình như đôi lúc nó định nói gì đó rồi lại thôi, có lẽ nó biết mẹ sẽ chẳng buồn nghe nó nói, vì mẹ lúc nào cũng nói cơ mà. Cứ như vậy, Bin biến thành cậu bé lầm lì, ngay cả khi bị bắt nạt, bé cũng im lặng. “Bin, bạn nào đánh con, mẹ sẽ méc cô giáo, mẹ sẽ méc ba mẹ bạn đó, sao lại đánh con ra nôn nỗi này, con nói cho mẹ biết đi con…”mặc mẹ nài nỉ rồi gào lên, Bin vẫn im lặng.

Thằng bé vì không được chia sẻ, đã chẳng dám mở lòng ra với ai.

Mẹ bận lắm lúc khác nhé.

Tôi nhớ nhiều lúc đi học về, Bin tíu tít đủ chuyện trường lớp nhưng lúc nào tôi cũng chẳng kịp nghe. Tôi toàn lấy  lý do “mẹ bận lắm, lúc khác con nói nhé” hay “mẹ thấy có gì hay đâu, toàn chuyện vớ vẩn, mất thời gian của mẹ quá” làm Bin tiu nghỉu, mắt cu cậu cụp xuống buồn xo. Giờ tôi mới nhận ra điều đó sau khi xâu chuỗi một số sự việc, và trách mình sao quá ích kỷ với con. Thằng bé vì không được chia sẻ, không biết nói chuyện với ai, ba thì đi làm tối ngày, mẹ bận tối tăm mặt mũi, chẳng có thời gian cho nó, đã vậy mẹ còn suốt ngày giục con làm chuyện này, nhắc con lằm chuyện kia, đã thu mình lại, chẳng dám mở lòng ra với ai.

Nhận ra điều này, tôi đã cố sắp xếp dành thời gian cho con, tôi cũng bỏ tật nói nhiều, lâu lâu còn bỏ dở việc đang làm quay sang ôm cu cậu, nựng vài câu nữa. Tôi cũng hỏi chuyện trường lớp, cố gắng khơi chuyện để Bin hăng hái kể, khi Bin không nói thì tôi không tức giận mà chỉ cười với con. Có hôm, đón Bin về tôi chẳng nói gì, thì Bin lại hỏi mẹ đủ chuyện, rồi Bin kể chuyện trường lớp, tôi nghe con nói, thấy niềm vui trong mắt con. May quá, tôi đã kịp nhận ra sai lầm của mình. Hình như đây là lần đầu tiên tôi chăm chú nghe con nói đến vậy, thằng bé vui vẻ và phấn khởi khác hẳn mọi ngày.

Con cần chia sẽ

-          Bé rất cần được lắng nghe. Bởi vậy, khi bé nói, mẹ đừng từ chối lắng nghe và trả lời bé.

-          Đừng nói quá nhiều khiến bé chẳng nói được gì và bé cũng ngại nghe.

-          Tập nói chuyện với bé như bạn bè, đừng áp đặt bé phải nghe theo mẹ đừng chê những gì bé nói nếu nó có ngây ngô.

-           Hãy chăm chú nghe bé nói, đừng hờ hững, như thế bé sẽ hiểu là mẹ chẳng quan tâm bé.

(Theo Hoàng Linh tạp chí Mẹ yêu bé)

Add a Comment

Địa chỉ email sẽ không được công bố. Các trường bắt buộc được đánh dấu *