Con đâu phải là gà con

Con đâu phải là gà con

con-ga-conBạn tôi có 2 bé sinh đôi. Mới 5 tuổi mà các bé đã biết tự chịu trách nhiệm cho mọi hành vi của mình, lại còn rất độc lập. Đến nhà bạn chơi, tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy hai đứa nhỏ đi học về lúc nào cũng tự đem cặp vào nhà, cất cặp vào đúng chỗ, sau đó thay quần áo, rửa tay. Bạn tôi không hề phải nhắc nhở chút xíu nào cả, hai bé tự ý thức làm hết mọi việc. Tôi nghĩ đến bé Bo Bo nhà mình, cái gì cũng chờ mẹ nhắc, bèn hỏi bí quyết làm sao để hai đứa con bạn ngoan ngoãn và ý thức như vậy. Và đây, bí quyết của bạn, đơn giản hết sức, đó là “không biến các con thành những chú gà con tội nghiệp”. Và điều này đã được bạn áp dụng từ lúc các bé chưa đầy 2 tuổi. Bạn đặt ra phương châm “3 không”: không làm thay con mọi việc, không thỏa mãn tất cả mọi yêu cầu của con và không che chở, bao bọc con quá mức. Theo bạn, từ thuở mới tập đi, các bé té ngã thì tự đứng dậy, mẹ ở ngoài động viên chứ chẳng bao giờ chạy tới đỡ con và xuýt xoa như những bà mẹ khác thường làm. Các bé còn được mẹ dạy kỹ năng chăm sóc bản thân. Trong khi các dì và bà ngoại ra sức lên án rằng bọn trẻ mới nhỏ xíu, sao nỡ đầy đọa con qua mức, bạn tôi vẫn kiên quyết với lập trường của mình, không làm thay con mọi việc. Từ nhỏ, không phải lúc nào các bé cũng được mẹ chiều chuộng, đáp ứng mọi nhu cầu. Như khi hai bé trườn tới đòi chơi cầu tuột ở bệnh viện lúc đi khám bệnh, mẹ kiên quyết không cho; dù các con khóc, mẹ cũng lơ đi một lúc, thế là chúng đành phải nín. Rồi các bé đòi ăn kem khi đang bị viêm họng, mẹ cũng không cho. Con thường đòi thứ này thứ khác, lúc thì bóng bay, kẹo bông ở lề đường, lúc thì con thú nhồi bông trong tiệm…bạn tôi luôn tỉnh táo xem xét những thứ đó có nên mua cho con hay không và sẵn sàng từ chối mọi yêu cầu của con khi thấy không hợp lý. Kể cả đi với bạn, khi bé đòi ăn món này món kia, bạn tôi cũng từ chối, mặc cho cô bạn kia cứ luôn miệng: “chúng chỉ là trẻ con thôi mà, tội nghiệp, chiều chúng một chút có sao đâu!”. Chưa đầy 2 tuổi, hai bé đã được đi chơi nhiều nơi. Bạn tôi có thể để con ngồi chơi dưới đất, để các bé tự lẫm chẫm bước đi mà không ngồi ôm con vì sợ dơ, cũng không bồng hay bế con lên vì sợ ngã. Lúc ăn để các bé tự ăn, chẳng vì sợ rơi vãi mà giành đúc cho con. Mặc cho bà ngoại cứ xót xa, tội nghiệp hai đứa nhỏ thì bạn tôi vẫn kiên quyết không chăm sóc con quá kỹ mà để chúng tự do phát triển, tự do vui chơi, tự do làm điều mình thích. Bởi vậy mà bây giờ hai đứa nhỏ đã thực sự trưởng thành. Mới đây, bạn tôi cho hai bé đi picnic với trường, trong khi con tôi thì phải ở nhà vì “mẹ không đi theo chăm sóc con được”.

Đừng che chở con quá mức

-          Đừng che chở con quá mức nếu bạn không muốn biến con mình thành những đứa trẻ luôn ỷ lại và dựa dẫm vào người khác. -          Đừng vì nể người khác mà chiều chuộng con những điều vô lý. -          Đừng làm giúp bé việc này việc kia vì cho rằng bé quá nhỏ. Nếu bé còn nhỏ, sẽ có việc phù hợp với bé.

 (Theo Thanh Loan tạp chí Mẹ yêu bé)

Add a Comment

Địa chỉ email sẽ không được công bố. Các trường bắt buộc được đánh dấu *