Căng thẳng quá!

Căng thẳng quá!

Bé Min luôn trong trạng thái căng thẳng, bé chẳng dám làm gì, vì làm gì bé cũng sợ bị mẹ chê…

Mẹ bé Min thì cho rằng, mình nói vậy chỉ để con xấu hổ mà cố gắng hơn, không ngờ càng ngày bé Min càng rục rè. Lúc này mẹ Min lại bực mình vì cho rằng con mình chẳng tự tin, năng động mà không hề biết những lời chê bai, chế giễu của mẹ đã khiến Min từ cậu năng động, tự tin trở nên nhút nhát.

Vì…con sợ mẹtre-cang-thang

Hôm rồi, mẹ dẫn Min đi chơi với cô Thảo và con gái cô ấy nhìn con cô Thảo năng động vui vẻ mà mẹ bực mình, định la con nhưng rồi lại thôi. Mẹ để ý thấy cô Thảo và con cô ấy rất vui vẻ, đôi lúc cô bé làm sai, cô Thảo chẳng bao giờ la con mà luôn động viên bé, đặc biệt: cô Thảo chẳng hề chế giễu hay chăm chọc bé. Mẹ Min bỗng xấu hổ vì trước đây cứ nghĩ chê bai, chế giễu, châm chọc là “liều thuốc” giúp bé Min cố gắng hơn. Từ hôm đó, mẹ Min thay đổi chiến thực.

“Min ơi, hôm nay con được mấy điểm môn toán?”, “có chín à mẹ”, “con cố gắng nhé, không hiểu chổ này thì con hỏi lại cô giáo”. Min dạ và bé nở nụ cười, nụ cười hiếm hoi. Vì lâu nay bé có bao giờ nghe mẹ nói thế đâu. Lúc trước, mỗi lần đi học về là bé co rúm người lại khi “bị” mẹ hỏi thăm. Bé rất sợ nếu phải “thú nhận” với mẹ về điểm số của mình. Nay thấy mẹ nhẹ nhàng hơn, Min cũng thấy thoải mái, bé không còn căng thẳng sợ hãi nữa. Rồi đến lúc mẹ đọc chính tả cho Min viết có nhiều từ Min cứ hỏi đi hỏi lại, mẹ không còn giễu con “có chữ đó mà cũng không biết” mà giải thích cặn kẻ cho Min.

Hai mẹ con đi công viên, Min đã “dám” chơi cùng bạn này bạn kia.

Nhờ mẹ, con tự tin hơn

Lâu nay, vì mẹ cứ la mắng, giễu cợt Min hoài nên Min đâu dám làm gì. Min thường nói với mẹ: “con sợ sai lắm, mẹ đừng la con nhe”. Khi mẹ cười bảo mẹ không la con nữa thì Min mới yên tâm. Kể cả lúc trước có ai đến nhà chơi, Min cũng không dám chào, ai hỏi gì cũng không dám nói thì bây giờ Min đã tự tin hơn. Hai mẹ con đi công viên, Min “dám” chạy nhảy, chơi cùng bạn này bạn kia, không còn rụt tè nép một chỗ.

Hôm qua, mẹ dẫn Min đi chơi với mẹ con cô Thảo, cô Thảo hết sức ngạc nhiên vì sự thay đổi của Min. Min và bé con cô Thảo nắm tay nhau chơi đùa vui vẻ, lúc bị té, Min đứng dậy cười rồi chơi tiếp, chứ không lấm lét sợ hãi nữa.

Mẹ ơi đừng mắng con

-          Bé dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, khi bé làm sai điều gì, hãy động viên thay gì giễu cợt, châm chọc bé.

-          Đừng nghĩ những lời châm chọc bé sẽ giúp bé tốt hơn, những lời mỉa mai sẽ khiến bé mất tự tin và luôn sợ hãi.

-          Hãy kiên nhẫn khi bé thất bại, đừng nhắc đến thất bại của bé, bé sẽ biết cách để không lập lại thất bại.

 (Theo Thiên Thanh tạp chí Mẹ yêu bé)

Add a Comment

Địa chỉ email sẽ không được công bố. Các trường bắt buộc được đánh dấu *